ngocthinhlam

Joined : 04 Apr 2008 Posts : 243 Location : Tuyệt Tình Cốc
 | Subject: Cô bé qua'ng khan.... Thu Sep 11, 2008 9:54 pm | |
| Cô bé quàng khăn đỏ thời bão giá Ngày xửa ngày xưa, ở một cánh rừng nọ, có một người tên là Trần Văn Sói sinh sống. Anh là người hiền lành, tốt bụng. Ngày ngày anh vào rừng đốn củi, mang ra chợ làng bên đổi lấy gạo ăn qua ngày.
Ở làng bên có một cô gái xinh đẹp nết na, lúc nào cô cũng quàng một chiếc khăn màu đỏ. Người ta gọi cô là Cô bé Quàng khăn đỏ. Cũng không ai thắc mắc là tại sao cô ... không bao giờ mang khăn ra giặt, nhưng vì đây là chuyện cổ tích nên những tiểu tiết như vậy sẽ được cắt bớt đi cho đỡ rườm rà. Tóm lại là cô bé đó luôn quàng khăn đỏ trên cổ.
Cái lý lịch chiếc khăn cũng là một sự rườm rà rắc rối. Có người bảo cô bé sớm giác ngộ nên được kết nạp vào Đội, cô luôn đeo khăn quàng để oánh dấu là ta đây cũng có tí chức quyền. Người khác thì giải thích là cô có một vết sẹo dài ở cổ, là kết quả của một mối tình lâm ly bi thiết chi đó, vả lại cô ứ có tiền như cô Thanh Vân người đẹp dao búa, à quên, dao kéo, để phẫu thuật thẩm mỹ tẩy cái sẹo đi nên cô phải dùng chiếc khăn quàng che đi khiếm khuyết của bản thân. Vị chi là cô đeo khăn đỏ và vì sao thì không ai tỏ tường.
Lại nói chuyện anh Trần Văn Sói, anh thầm yêu trộm nhớ cô Khăn Đỏ đã từ lâu, nhưng bản tính nhút nhát, lại tự ti là mình nghèo nên ko dám ngỏ lời. Thực ra tại anh dốt, chứ nếu anh cứ chặt hết cây trong cánh rừng nhà anh mà bán cho bác Ba Đức thì anh đã giàu to rồi. Anh không biết đến điều đó nên đành an phận nghèo, ngày ngày rau cháo nuôi thân.
Trong truyện cổ tích thì thường là người nghèo hay gặp hoạn nạn, khó khăn, anh Sói cũng vậy. Dù ở rừng sâu, ngày nào anh cũng online đọc hết mấy tờ báo lá cải rồi mới đi kiếm ăn, nên anh rất tỏ tường tình hình thời sự trong và ngoài nước. Hôm nước anh vào WTO anh nhảy cẫng lên ở trong rừng, bụng nhủ thầm là từ nay ta có cơ hội đổi đời rồi. Giờ hội nhập thì ... kiếm củi cũng phải mang tầm quốc tế. Khổ cái là chưa thấy tầm quốc tế đâu, giá cả cứ tăng vùn vụt, giá dầu lên hơn USD100/thùng, giá vàng lên, đô-la mất giá, chứng khoán đỏ sàn, ... túm lại cái gì cũng lên giá, trừ ... củi. Trước mỗi ngày anh làm hai gánh, ra chợ đổi được 1 kg gạo, 2 cái trứng, 1 mớ rau muống. Bây giờ anh phải gánh bốn gánh mà ra chợ chỉ đổi được nửa kg gạo, 1 cái trứng và một nửa mớ rau muống. Đêm đêm ôm bụng đói, anh lang thang trong rừng và ... làm thơ. Hỡi ôi làm thơ thì chỉ giúp cho anh no ... tâm hồn, còn bụng anh thì vẫn kêu thảm thiết. Anh ngửa mặt lên trời và than rằng “Thời bão giá này, bụng còn ko đủ no, làm sao ngỏ lời yêu cô Khăn Đỏ đây”.
Bình thường theo logic là Bụt/Tiên/Thổ địa/Thần .... gì gì đó sẽ hiện lên, nhưng trong câu chuyện này, anh Sói chả thấy ma nào hiện lên cả, chắc mấy vị đó cũng đang mải đi kiếm tiền nuôi vợ, có hiện lên cũng chỉ an ủi vài ba câu suông, chả bõ. Anh Sói ngẩng mặt lên thì thấy ánh trăng rằm cao vòi vọi và sáng ròi rọi. Anh thấy ngứa ngứa ở hai bên mép, chưa kịp đưa tay lên gãi thì anh chợt thấy mõm mình dài ra. Hoảng quá anh đưa tay lên bịt mà ko kịp, mõm anh cứ thế dài ra, răng nanh tua tủa, rồi lông ở đâu cũng đâm chồi nẩy lộc. Anh Sói tính hết lên kêu cứu, mà không sao thốt được nên lời, chỉ có tiếng “Húúúúúúúúúuuuuu.....” của anh vang động.
Vài ngày sau, không thấy anh Sói mang củi ra bán, mà nhà thì sắp hết ga, mà giá ga lại tăng gấp đôi, còn giá điện thì đang trong quá trình hội nhập, Khăn Đỏ sốt ruột quyết định vào rừng tìm anh Sói để mua củi, cô nhủ thầm “Ta mua tận gốc nên chắc rẻ hơn, đợt này tiết kiệm tí đến Tết mua cái khăn lụa mới cho nó sành điệu hàng hiệu”. Nói là làm, cô tung tăng bước chân vào rừng, hết ngắm hoa lại nhìn chim bướm. (Đoạn này mà tả chắc là còn dài, đề nghị viết cho nhanh nhanh lên, không thì người đọc ngủ hết).
Căn nhà thân thuộc của anh Sói đã hiện ra, nhưng sao hôm nay Khăn Đỏ thấy khác lạ, cô cũng không rõ cụ thể là khác cái gì, nhưng trực giác của phụ nữ mách bảo cô như vậy. Bước chân vào nhà, cô thấy anh Sói thu mình trong chăn, không thò mặt ra ngoài, cô đánh tiếng “Anh Sói ơi, anh bán cho em ít củi, nhà em hết ga rồi, mà em thì ko có tiền mua ga ...” Im lặng. Không có tiếng trả lời. Cô sốt ruột bước vào kéo chăn ra để ngó. Trời ơi ! Anh Sói sao hôm nay trông khác thế này. Sau đây là đoạn đối thoại nổi tiếng mà ai cũng biết:
- Anh Sói ơi, sao ... của anh to thế?
- Của anh to để ... em dễ hơn
(Xin đọc đi đọc lại ba lần)
Khăn Đỏ chột dạ, “Bỏ mẹ rồi ! Gặp phải hàng lởm rồi, giờ tính sao?” Cô nhanh trí lấy điện thoại Nokia En-Sêri ra bấm nhoay nhoáy số máy của bác thợ Săn, bụng nhủ thầm “Anh Săn ơi, pick up the phone, please !”. Nhưng oái oăm thay, cô chỉ nghe tiếng một giọng đều đều “Tài khoản của bạn đã bị khóa, đề nghị bạn nạp thêm tiền vào tài khoản, xin thông báo để bạn biết, kể từ ngày ... thẻ cào sẽ tăng giá lên ...% do ảnh hưởng của giá dầu thế giới ...”
Trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng hôi mùi sói, Khăn Đỏ lùi dần, lùi dần vào góc tường, trong khi anh Sói, thân hình cao lớn, lông lá đầy đủ, răng nanh nghe không sót một chiếc, lừ lừ tiến đến ...
.....
.....
.....
.....
.....
.....
.....
.....
Xin cảm ơn quý khách đã tham gia Chương trình Nhắn tin trúng thưởng, thể lệ cuộc thi như sau, quý khách bấm số để chọn một trong ba đáp án sau:
Đáp án A: Anh Sói ăn thịt Cô bé quàng khăn đỏ
Đáp án B: Anh Sói không ăn thịt Cô bé quàng khăn đỏ
Đáp án C: Cô bé quàng khăn đỏ giết thịt anh Sói nấu giả cầy
Bạn hãy nhắn tin theo công thức XYZ (Đáp án) + Số người trả lời giống như bạn.
Xin lưu ý là với mỗi tin nhắn, bạn phải trả ... đồng, tăng ...% theo giá dầu thế giới, phần thưởng thì không tăng ./. _________________ ......người ta vn luôn yêu thương để rồi quên lãng - biết yêu - biết thương để nhận ra chỉ có duy nhất một khoảnh khắc nào đó mới có sự vĩnh cửu........ |
|