ngocthinhlam

Joined : 04 Apr 2008 Posts : 295 Location : Tuyệt Tình Cốc
 | Subject: we^n la~ng, >.< Wed Sep 17, 2008 9:42 am | |
| Lãng quên là một từ tàn nhẫn.
Người ta bình thản nhìn những kỷ niệm đã một thời nồng nàn say đắm, một thời hình như duy nhất trong đời ta có được bằng đôi mắt vô hồn, tệ hơn là nhìn ta sáo rỗng và đặt câu hỏi, tôi có những giây phút đó sao? Với anh à? Sao tôi không nhớ?
Lãng quên đi một con người tưởng chừng như không thể. Bạn có thể quên rằng anh ta có nốt ruồi đâu đó ở giữa cằm hoặc không. Cũng có thể quên mùi vị của cây kem hai người từng chia nhau ở góc phố, mùi sầu riêng hay mùi đậu xanh, mùi nó như thế nào bạn cũng không còn nhớ nữa. Nhưng bạn không thể quên muôn vàn điều khác, điều nho nhỏ thuộc về sở thích của bạn. Một chiều ngắm hoàng hôn lãng mạn trên chiếc cầu bắc qua thành phố. Một sáng cà phê trên cao nguyên sương còn đẫm ướt. Có thể bạn không còn nhớ chút gì về con người đó nữa, khuôn mặt, vóc dáng, tướng đi, thói quen của người nào đó từng đi qua trong nhiều đêm mất ngủ.
Bạn nhắm mắt lại. Bạn nghe thời gian thở dài khe khẽ. Bạn nghe tim mình tự hỏi thực sự lãng quên rồi sao. Thực sự không còn nhớ chút gì sao.
Bạn nghe tim mình thổn thức, ừ, thật sự rồi, khép lại rồi một cánh cửa. Bạn có thể hình dung lần cuối bóng người ấy, bắt đầu không còn nhớ người ấy tên gì, bắt đầu nghe được mất trong câu nói, như gió thổi khác chiều bạn đứng. Bắt đầu được mất những kỉ niệm.
Bạn thảng thốt nhận ra bạn đã quên. Đã quên điều gì đó quan trọng trong kí ức của bạn.
Lãng quên là tàn nhẫn phải không?[b][i] _________________ ......người ta vn luôn yêu thương để rồi quên lãng - biết yêu - biết thương để nhận ra chỉ có duy nhất một khoảnh khắc nào đó mới có sự vĩnh cửu........ |
|