PortalHomeCalendarFAQSearchRegisterLog in
August 2008
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Top posters
blackhorse
 
SmallPig
 
avenk
 
cobedanhgiaybata
 
lovemyself
 
ngocthinhlam
 
Admin
 
kenken
 
blue eyes
 
friendship_89
 
Latest topics
» Danh sach cac ban ung ho cho Vietnam Student Festival
by blackhorse Today at 8:42 am

» CHANG VA NANG
by lovemyself Today at 12:33 am

» Buoi dien tap soi dong cua Nhom Van Nghe
by lovemyself Yesterday at 11:31 pm

» To chuc va hoat dong cua NHOM AM THUC
by diep Yesterday at 9:31 pm

» Lam sao de chuyen do tu VN qua ben day a?
by diep Yesterday at 9:27 pm

» Personal Statement
by metavana Yesterday at 2:59 pm

» Dang ki tham gia nhom le tan
by tuankimdo Yesterday at 11:54 am

» To chuc va hoat dong cua NHOM TRIEN LAM
by blackhorse Wed Aug 20, 2008 12:05 am

Search
 


 Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Post new topic   Reply to topic
 

Ban Chan va Doi Giay_Mr Lee

View previous topic View next topic Go down 
AuthorMessage
cobedanhgiaybata



SagittariusPig
Age : 24
Joined : 03 Mar 2008
Posts : 66

PostSubject: Ban Chan va Doi Giay_Mr Lee   Fri May 09, 2008 1:21 pm

Bàn chân và đôi giày

Rồi nó tập đứng, ngã lên ngã xuống, ngã rất nhiều nhưng nó vẫn gượng dậy, gồng mình lên và một ngày, nó đã có thể đứng vững. Đứng vững trên đôi chân của chính mình. Lớn thêm một chút, nó chập chững tập đi. Những bước đi đường đời, nhiều sỏi đá và đầy rẫy chông gai.

Đến một ngày, nó nhìn thấy một đôi giày. Một đôi giày thật đẹp, thật xinh xắn và thật ấm áp.

Đồng hành với đôi giày, nó cảm thấy tự tin hẳn lên. Mỗi bước chân dường như trở nên mạnh mẽ,trở nên hiên ngang - những bước chân của sự vững vàng.

Nhưng đến một ngày, nó cảm thấy bàn chân nhói đau. Nó nhìn lại và chợt nhận ra một điều - đôi giày quá chật so với bàn chân của nó.
Nghiến răng, nó cố tiếp bước nhưng càng đi, cảm giác càng nặng nề, đôi bàn chân càng như thắt chặt và đôi bàn chân đau, bàn chân bầm tím. Đến lúc đó nó chợt hiểu rằng, thì ra đôi giày này không phải dành cho nó.

Và lúc đó dẫu thích thú, dẫu quý mến, dẫu thật sự cần thiết… nhưng khi biết nó không dành cho mình, nó vẫn vui vẻ, gượng cười, tháo bỏ đôi giày, để sang một bên và sẵn sàng tiếp bước.

Không còn giày ở bên nữa... bàn chân sẽ phải tự bước đi bằng chính da thịt của mình... dẫu sẽ là "yếu ớt", dẫu có là mỏng manh, dẫu có đau đớn nhưng nó sẽ vẫn tiếp bước. Bước trên đôi chân trần của chính mình, chẳng phải nó từng bước đi như thế, như lúc mới sinh đó sao? Quan trọng là nó đã tìm thấy và lựa chọn cho mình một lối đi, một con đường phù hợp... Bàn chân nay đã tìm thấy một con đường cho chính mình. Và nó sẽ lại bước tiếp cùng với biết bao bàn chân khác trên con đường của cuộc đời, con đường dài hun hút, con đừng đẫy rẫy những chông gai...

Thà chấp nhận đau vì sỏi đá hơn là đau vì sự chịu đựng, vì sự gượng ép… Đau chỉ vì muốn có một đôi giày không vừa vặn và không thực sự dành cho mình.

Có những điều chỉ khi mất đi rồi, người ta mới nhận ra là mình từng có nó và lúc đó, người ta mới biết trân trọng nó.

Cái gì đã vỡ là vỡ... thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ...

Tạm biệt một số thứ... một số thứ từng là của mình nhưng không dành trọn cho mình.

Thôi vậy, hãy cứ để nó trôi theo hướng mà nó cần phải đến... Good Luck!

P/S: Entry này viết tặng chính tôi và bạn của tôi - Việt Linh.

http://www.ngoisao.net/News/Choi-blog/2007/04/3B9BDF15/
Back to top Go down

Ban Chan va Doi Giay_Mr Lee

View previous topic View next topic Back to top 
Page 1 of 1

Permissions of this forum:You cannot reply to topics in this forum
 :: Góc Nhỏ To Tâm Sự - The Whisper of Wind :: Cửa Sổ Tâm hồn - Chicken Soup Of The Soul-
Post new topic   Reply to topic