PortalHomeCalendarFAQSearchRegisterLog in
December 2008
MonTueWedThuFriSatSun
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    
CalendarCalendar
Top posters
blackhorse
 
ngocthinhlam
 
SmallPig
 
quangdung90
 
avenk
 
cobedanhgiaybata
 
MinKuVip1607
 
tinhbanggia113
 
friendship_89
 
lovemyself
 
Latest topics
» Lam` wen nao` ...lam` wen nao`...mai. zo^ mai. zo^...
by hung2309 Today at 1:54 pm

» T́m pḥng share cho tháng 2/2009
by ngocthinhlam Yesterday at 11:47 pm

» Cần tuyển
by ngocthinhlam Yesterday at 11:43 pm

» new comer in this Forum
by hung2309 Yesterday at 9:53 pm

» 88888888..... na` :D
by hung2309 Yesterday at 9:51 pm

» Chào mo.i nguoi` nè ^0^
by hung2309 Yesterday at 9:47 pm

» hi cac ban
by hung2309 Yesterday at 9:43 pm

» ROOM FOR RENT-CHEAP PRICE
by lee Yesterday at 9:11 pm

Search
 


 Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
 

Anh hung (Dao dien Truong Nghe Muu)

View previous topic View next topic Go down 
AuthorMessage
blackhorse



GeminiHorse
Age : 30
Joined : 12 Mar 2008
Posts : 308

PostSubject: Anh hung (Dao dien Truong Nghe Muu)   Sun Apr 20, 2008 11:17 pm

ANH HÙNG
- Đạo diễn: Trương Nghệ Mưu



http://www.youtube.com/watch?v=TagPl09eN9k

Vào thời kỳ Chiến Quốc, Trung Hoa chia thành 7 nước: Tần, Sở, Tấn, Hán, Chu, Triệu và Yên. Vua Tần, phía Bắc mạnh nhật và có ư định thôn tính tất cả lục hầu để tạo thành vương quốc Trung Hoa. Các nước liệu không thắng nổi Tần, ngầm thuê người mưu sát vua Tần. Nước Triệu có ba hiệp sĩ tài ba làm Tần Thuỷ Hoàng ngày đêm mất ngủ đó là: Chiết Kiếm (Lương Triều Vĩ ), Phi Tuyết (Trương Mạn Ngọc) và Trường Không (Ân Tử Đơn) . Bỗng nhiên vua Tần (Trần Đạo Minh) được tin một hiệp sĩ Vô Danh (Lư Liên Kiệt) đă giết chết ba tay hiệp sĩ cự phách này. Mừng rỡ, vua Tần vời Vô Danh vào cung điện để tặng thưởng.

Tại đại điện Vô Danh kể cho Tần Thủy Hoàng nghe diễn biến mưu cơ giết ba hiệp sĩ nước Triệu. Vô Danh đă dùng kế ly gián, lợi dụng mối t́nh tay ba của ba người này để lần lượt thắng họ. Cứ mỗi lần Vô Danh kể đến đoạn giết một hiệp sĩ th́ lại được tiến gần đến Tần Thuỷ Hoàng thêm 10 bộ. Cuối cùng Vô Danh chỉ cách Tần Thuỷ Hoàng 10 bộ, để được vuaTần mời rượu. Nhưng, với trí óc thông minh sắc bén, Tần Thủy Hoàng đă kịp nh́n thấy những kẻ hở của câu chuyện, và suy luận lại về cái chết của ba hiệp sĩ nước Triệu. Tần Thủy Hoàng nghĩ rằng các hiệp sĩ đă tự nguyện hy sinh tánh mạng, để Vô Danh có cơ hội vào cung điện mà ám sát vua Tần. Dù không có kiếm trong tay, nhưng lúc đó Vô Danh có thể giết được Tần Thủy Hoàng bằng cách tước kiếm của chính vua Tần một cách dễ dàng.

Qua những lần vua Tần và Vô Danh đối đáp, làm câu chuyện bị sửa đổi, Trương Nghệ Mưu đă khéo léo dùng màu sắc song song với sự thay đổi của câu chuyện. Màu đỏ là chuyện theo Vô Danh, màu xanh là theo Tần Thuỷ Hoàng, và màu trắng là sự thật đă xảy ra. Cuối cùng, Vô Danh đă hiểu ư nghĩa của hiệp sĩ Chiết Kiếm qua thư pháp để lại, khi Chiết Kiếm viết chữ “kiếm”, ư thức được 'Sự thống nhất sơn hà' của một đất nước là quan trọng. ' Sự đau khổ của một cá nhân không nghĩa lư ǵ trước quyền lợi quốc gia'. Cuối cùng Vô Danh đă như Chiết Kiếm không giết Tần Thủy Hoàng khi có cơ hội, để chấm dứt nội chiến không ngừng của các vương quốc nhỏ. Vô Danh đă anh hùng chịu hy sinh tánh mạng ḿnh. Cũng tùy theo độc giả, nhân vật anh hùng đây có thể là Vô Danh, hoặc Chiết Kiếm là các hiệp sĩ đă thức thời v́ vận mệnh của đất nước .

Kết thúc phim, màn ảnh chạy gịng chữ cho hay Tần Thủy Hoàng sau đó đă thống nhất sơn hà, là vị hoàng đế đầu tiên của Trung quốc, có nhiều công trạng như: thống nhất chữ viết, đơn vị đo lường, xây Vạn Lư trường thành để chống giặc phía Bắc xâm lăng, vv..


Last edited by blackhorse on Tue Jun 17, 2008 11:00 pm; edited 2 times in total
Back to top Go down
blackhorse



GeminiHorse
Age : 30
Joined : 12 Mar 2008
Posts : 308

PostSubject: Re: Anh hung (Dao dien Truong Nghe Muu)   Tue Apr 29, 2008 8:30 pm

Bàn về Anh hùng, dễ đấy mà khó đấy.

Dễ ở chỗ luận anh hùng là một chủ đề rất được yêu thích từ trước tới nay. Dễ ở chỗ anh hùng thật ra là cảnh giới mà biết bao con người b́nh thường muốn đạt tới, nhưng nhiều khi chính cảnh giới đó lại trú ngụ trong sự b́nh thường nhất của mỗi một con người. V́ thế cho nên ai cũng muốn bàn, ai cũng có thể bàn.

Khó ở chỗ Trương đă cố gắng (và phần nào đă thành công) trong việc thổi vào Anh hùng cái linh hồn của Trung Hoa xưa cũ, điều mà Từ Khắc đă từng làm và đă từng thành công trên một b́nh diện khác và bằng những phương pháp khác với Once upon a time in China - Trung Hoa một thuở.

Trước hết nói về cái tên. Khẳng định một điều: Người hùng - tên Thiên Ngân dịch và phát hành ở thị trường Việt Nam không phải là một cái tên chính xác, nếu không muốn nói là đă bóp méo chủ đề của tác phẩm. Chỉ có Anh hùng mới là cái nhan đề thực sự, đúng đắn và duy nhất. V́ sao? V́ Người hùng là một cá nhân, một con người cụ thể. Anh hùng của Trương không thế. Anh hùng của Trương là một khái niệm, và bộ phim của Trương cũng là một khái niệm, hay một tác phẩm của chủ nghĩa khái niệm (conceptualism).

Và lại là những cái tên. Vô Danh, Trường Không, Tàn Kiếm, Phi Tuyết, Như Nguyệt. Thật sự họ là ai? Họ không là ai cả! Không chỉ Vô Danh, mà tất thảy bọn họ đều là những con người vô danh. Hăy nhớ Ngọa hổ tàng long! Lư Mộ Bạch họ Lư tên Mộ Bạch, là cao thủ của Vơ Đang, Du Tú Liên họ Du tên Tú Liên, là nữ hiệp của Nga Mi. Họ thật và họ tồn tại. C̣n Tàn Kiếm, anh ta họ ǵ? Phi Tuyết, cô ta họ ǵ? Không có! Một thanh kiếm găy, một đóa tuyết bay, tất thảy đều là sự ước lệ, tượng trưng và hư cấu. Trung Hoa có hẳn một cuốn sách chép họ trong thiên hạ (Bách gia tính), nhưng v́ sao tất cả những người này đều không có họ? V́ căn bản họ không tồn tại với tư cách cá nhân, họ chỉ là những khái niệm mà thôi. Và tên của họ, bản thân nó đă nói lên rất nhiều điều. Điều này có lẽ đă được tái hiện trong Vô cực: Bắc cung hầu Vô Hoan, Khuynh Thành, Côn Lôn.

Chúng ta có câu chuyện màu đỏ, câu chuyện màu lam, câu chuyện màu trắng? Câu chuyện nào là thực, điều đó không quan trọng. Nhưng cái thực hiển hiện trong trong từng chi tiết của mỗi câu chuyện, dù thật hay giả, chính là những nét tiêu biểu và điển h́nh cho giá trị của một thời đại phong vân.

Vô Danh, anh ta là ai? Anh ta là hiện thân cho tinh thần hiệp khách Trung Hoa cổ đại. V́ sao anh ta lại là người Triệu, chứ không phải Hàn, Ngụy, Tề, Yên, Sở. V́ sao tuyệt chiêu của anh ta lại là giết người trong mười bước, mà không phải năm bước hay chín bước. V́ sao anh ta tên là Vô Danh? V́ Lư Bạch đă tạo nên cho văn học Trung Hoa một h́nh tượng như vậy, và Trương chỉ giản đơn kế thừa nó, h́nh tượng hóa nó bằng vai diễn của Lư Liên Kiệt.

Triệu khách mạn hồ anh (Người khách nước Triệu dải mũ phất phơ)
Ngô câu sương tuyết minh (Thanh kiếm ngô câu long lanh trong sương tuyết)
...
Thập bộ sát nhất nhân (Mười bước giết một người)
Thiên lư bất lưu hành (Không ra ngoài ngàn dặm)
...
Sự liễu phất y khứ (Xong việc rũ áo ra đi)
Thâm tàng thân dữ danh (Giấu kín tên tuổi thân phận của ḿnh)

Đây là sáu câu trong bài Hiệp khách hành của Lư Bạch, cũng chính là tư liệu để Trương xây dựng nên Vô Danh. Anh ta chính là mẫu hiệp khách kinh điển của Trung Hoa. Họ là những con người b́nh phàm không tên tuổi, làm những chức nghiệp rất đỗi tầm thường, nhưng khi định mệnh gơ cửa ngôi nhà của họ, họ sẽ thoát thai hoán cốt và làm nên những việc kinh thiên động địa. Vô Danh là một đ́nh trưởng của Tần. Nên nhớ Lưu Bang cũng đă từng là một đ́nh trưởng của Tần.

Tần vương, ông ta là ai? Ông ta là hiện thân cho khát vọng nhất thống thiên hạ của Trung Hoa cổ đại. Khát vọng đó không phải chỉ của một ḿnh Tần vương. Khát vọng đó là của Chu Văn Vương, của Ngũ bá, và trong chừng mực nào đó là của cả Khổng Tử, người chu du khắp thiên hạ để mong thực hiện cái đạo trị thiên hạ của nhà Chu mà ông cho là lư tưởng. Nhà nho chẳng có câu "tu thân, tề gia, trị quốc, b́nh thiên hạ" đó sao. Với một đất nước mà lịch sử được viết bằng ngọn bút là thanh kiếm và mực là máu như Trung Hoa, cái đích cuối cùng của một kẻ nam tử hán chính là b́nh thiên hạ, hay chí ít là tham gia vào cái quá tŕnh "b́nh thiên hạ" đó.

Và v́ thế ông ta cô đơn. Cô đơn trong chính vương triều của ḿnh, cũng như Khổng Tử trước ông ta mấy trăm năm đă cô đơn và bị ruồng rẫy ở khắp các nước chư hầu. Tàn Kiếm, Vô Danh, những tử địch của ông ta cũng là những tri kỷ duy nhất của ông ta. Hăy xem ông ta nh́n Vô Danh bằng con mắt đầy trân trọng như thế nào, nhưng cuối cùng cũng phải đành ḷng ra lệnh cho tiễn thủ giương cung. Bản thân ông ta, con người quyền nghiêng trời đất ấy cũng chỉ là một kẻ nô lệ nhỏ nhoi của lư tưởng mà ông ta theo đuổi, ông ta giết Vô Danh v́ cái ư chí nhất thống thiên hạ của cả một thời đại loạn ly ép buộc ông ta làm điều đó. Cái tiếng "Giết" của vô vàn văn vơ trong Tần cung chính là tiếng đồng vọng của thời đại ấy. Không có một Tần vương ấy, sẽ có một Tề vương, một Sở vương như thế, đơn giản bởi họ là những thanh kiếm được hun đúc trong ḷ lửa chiến tranh suốt mấy trăm năm, và một khi thanh kiếm được luyện thành, nó sẽ phá tan ḷ lửa ấy, để đem lại một thời đại thái b́nh. Và cũng có thể khởi đầu cho một ḷ lửa mới.

Tàn Kiếm, anh ta là ai? Anh ta là hiện thân cho tinh thần kiêm ái của Trung Hoa cổ đại. Anh ta có lẽ là một môn đồ của Mặc tử, hay hiện đại hơn, một Lư Tầm Hoan của Cổ Long trong cái cách mà anh ta yêu, cách mà anh ta hy sinh, cách mà anh ta dâng hiến một cách bao dung và vô hối. Lương Triều Vỹ xưa nay vẫn vậy, cái cằm vị tha và khóe môi đầy cam chịu, rất thích hợp với h́nh ảnh đó. Cho dù là khi anh ta tiếp một kiếm của Phi Tuyết, khi anh ta dừng bước trước Tần vương hay khi anh ta lau đi giọt nước vương trên g̣ má t́nh nhân, thảy đều toát lên sự vị tha và si mê của một tâm hồn vĩ đại. Người ta thường nói, cảnh giới tối cao của kiếm đạo là nhân kiếm hợp nhất. Chính v́ thế, khi mục đích của tay kiếm khách trong anh ta là hành thích Tần vương không c̣n nữa, con người này cũng như thanh kiếm của ḿnh đă đă mất đi (hay đúng hơn là tự nguyện từ bỏ) sự sắc bén phong nhuệ, trở thành một thanh Tàn Kiếm.

Phi Tuyết, nàng ta là ai? Câu trả lời rất đỗi giản đơn. Nàng là một người đàn bà đích thực. Trong ba câu chuyện của chúng ta, Phi Tuyết đẹp nhất ở câu chuyện nào? Đương nhiên là câu chuyện màu đỏ, câu chuyện về một t́nh yêu tay ba, về ghen tuông, oán hận và báo thù; đó cũng chính là sân khấu thích hợp để nàng tỏa sáng. Nàng rất đỗi đàn bà, đàn bà đến cùng cực, bởi chính ở nàng mà ta nh́n thấy sự hiện diện của ái và hận, hai thứ t́nh cảm đáng sợ nhất, cao quư nhất và cũng đẹp đẽ nhất của nhân loại. Nàng yêu y và nàng đâm y một kiếm. Nàng hận y và nàng cũng đâm y một kiếm. Ôi, ái và hận trong ḷng người phụ nữ, như hai con thú hoang vừa khiến người ta say mê lại vừa khiến người ta run sợ...

Trường Không, anh ta là ai? Anh ta cũng là một mẫu hiệp khách, nhưng khác với Vô Danh, anh ta tiêu biểu cho cái khí phái của một huyền thoại vơ lâm thường thấy trong tiểu thuyết kiếm hiệp. Bản đàn anh ta nghe, bàn cờ anh ta chơi, những giọt mưa trên mái hiên nơi anh ta trú ngụ, đấy là phong thái của ẩn giả. Không thèm hạ sát chiêu với bảy kiếm khách nước Tần, đấy là phong thái của nhất đại tôn sư. Hai tay x̣e rộng mời gọi Vô Danh một cách đầy khinh mạn không cần nói bằng lời, đấy là phong thái của thế ngoại cao nhân...

Anh hùng là một bộ phim không có ǵ mới về mặt nội dung và ư tưởng, nhưng là nơi gặp gỡ và hội tụ những ǵ tinh túy nhất của Trung Hoa xưa cũ qua một ống kính máy quay đẹp đến mê hồn. Có lẽ ta nên coi tác phẩm này là một cuốn bách khoa thư bằng h́nh ảnh đầy cô đọng, nơi Trương Nghệ Mưu muốn tôn vinh những giá trị vĩnh cửu của một nền văn minh huy hoàng trong lịch sử nhân loại. V́ vậy, muốn cảm được Anh hùng, người ta phải cảm được Trung Hoa.

Phi Hồ (http://forum.phimanh.net/showthread.php?t=236&page=8)
Back to top Go down

Anh hung (Dao dien Truong Nghe Muu)

View previous topic View next topic Back to top 
Page 1 of 1

Permissions of this forum:You cannot reply to topics in this forum
 :: Góc Văn Hóa Nghệ Thuật - Culture and Arts Corner :: Điện Ảnh - Movie-